Giao tiếp với Tây (phần 1)

Văn hoá phương Tây cứ như củ hành phải lột mãi, lột mãi. 🙂). Bữa giờ có nói chuyện với mấy bé học trò cũ, tụi nó cứ than là không biết sao bắt chuyện hay hoà nhập với tụi bản xứ. Ở Tây thì có 3 đối tượng chính mà người Việt mình hay gặp:
1. tụi Tây trắng gốc hoặc mấy đứa châu Á hoàn toàn bị Tây hoá, sau đó là tới tụi
2. 1/2 Á, 1/2 Âu. Đây là loại mình thích nhất vì nó lấy được hết tinh hoa của 2 nền văn hoá, không quá tự tin đến lố bịch nhưng điềm đạm và có suy nghĩ.
3. Dân nhập cư và dân du học. Đây là nhóm mình cũng nên chơi nhưng tốt nhất là phải cân bằng giữa các nhóm để mở mang đầu óc về các nền văn hoá.
Nói chuyên với nhóm thứ 3 chắc các bạn không gặp khó khăn rồi, nhưng nhóm 1 là khó nhất vì thực sự có 1 sự khác biệt rất lớn, nhóm 2 cũng khó tương tự nhưng nêú biết cách thì vẫn có thể hoà nhập được.
Để người ta cởi mở hơn thì ngoài việc mình nên nói tiếng Anh tốt, mình cần phải để ý một số điểm khác biệt về văn hoá nữa. Có những bạn có cá tính hướng ngoại thì sẽ hoà nhập rất nhanh, thích tụ tập party này kia nên dễ kết bạn. Còn mấy con hướng nội, thích tự kỉ như mình vẫn có thể hoà nhập được nêú để ý quan sát và phải bỏ ra công sức gấp 10 lần. Thiệt ra thì cũng không cần thay đồi mình quá nhiều chỉ là chấp nhận mình sẽ có ít bạn hơn, nhưng bạn chất lượng, và để có được tình bạn đó mình phải trải qua 1 quá trình xây dựng, những khoảnh khác thiệt vô cùng vụng về vì ko biết nói gì với nhau nhưng vượt qua gia đoạn đó thì từ từ tình bạn sẽ nảy nở. Với 1 điều các bạn cần nhớ là tình bạn thì bắt đầu từ 2 phía, có mấy đứa Tây nó cũng chẳng ham hố hay quan tâm đến việc kết bạn với mình nên nếu linh tính mách bảo nó ko quan tâm thì nên kiếm đứa khác. Còn nếu thấy sự chân thành nhưng gặp phải rào cản ngôn ngữ thì mình cố gắng hơn xíu vì dù gì mình cũng đang ở nước người ta. Giờ vô đề luôn ha
1. Tìm bạn ở đâu: ở các câu lạc bộ trên trường hay các tổ chức tôn giáo như nhà thờ. Mình thì đi nhà thờ và giờ cũng coi như có 1 số lượng bạn tạm ổn.
2. Chào hỏi: Học trò mình nói không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Tự nhiên nói how are you I’m fine rùi câu chuyện chấm dứt vô cùng trớt quớt. Mấy câu như how are you, how’s it going, những câu này giống như là hỏi mày khoẻ không trong tiếng Việt. Thường thì tụi Mỹ hay nói: I’m great. Tại tụi Mỹ là tụi rất tư tin và luôn muốn giữ hình ảnh. Còn tụi Úc thì nói mấy câu qua loa chẳng hạn như I’m good, I’m fine. Nói chung những câu hỏi này chỉ mang tính hỏi qua loa, xã giao. Nếu muốn họ chia sẻ nhiều hơn thì sau khi hỏi how are you đừng có ngưng ở đó. Mới quen thì có thể hỏi là mày đi học hay đi làm, gặp vài lần rồi thì hỏi: how’s your day hay how’s work, how’s school, how’s uni tuỳ đối tượng. Tốt nhất là hỏi 2,3 câu để người ta thấy được là mình thực sự quan tâm và muốn tiến lại gần hơn.
2. Trong khi giao tiếp: để giao tiếp thành công thì hoặc là bạn có khiếu hài hước làm người ta thích nói chuyện với bạn hoặc là bạn phải làm người khác thấy được sự chân thành, cái số
1 hơi khó cho đa số vì văn hoá khác nhau nên nhiều thứ mình thấy vui nó không thấy vui nên tốt nhất là tập trung vô cái thứ 2. Chân thành thì tốt nhất nên tập kĩ năng active listening. Ví dụ người ta kể mình nghe mà thấy thú vị thì nói: oh, that’s interesting rồi follow up với 1 câu hỏi liên quan đến những gì họ đang kể, còn interesting mà ko hòi gì thêm thì người ta sẽ nghĩ bạn nói cho có. Nói chung ai mà thích có ngừoi nghe mình nói. Cứ cho nó huyên thuyên bất tận rùi uhm hum, yeah, rồi follow up. 1 vài lần sẽ tạo được cảm giác tin tưởng với đối phương.
3. Tham gia chơi board games: Ở Tây tụi nó khoái chơi board games, đi vô trường xem có nhóm nào tổ chức chơi thì nhảy vô học chơi. Chơi games nhất là những trò cần team work sẽ giúp rút ngắn khoảng cách vô cùng hiệu quả. Hôm tuần rồi mình có qua nhà bạn chơi board games. Có 1 bác người Úc mình hay gặp ở nhà thờ và mình chỉ cũng chỉ biết nói qua loa vài câu vì có sự khác biệt về tuổi tác nên rất khó nói chuyện, nhưng sau bữa đó chơi Scrabble với bác và một bạn khác xong thì bác cởi mở với mình hẳn ra và mình cũng thấy thân thiết với bác hơn. Có lẽ trong lúc chơi games thì mình phải thoải mái, phải hợp tác, phải nói chuyện nên cũng dễ gần hơn.

Tạm thời nhiêu đó trước đi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s